TS.BS Huỳnh Thanh Tuấn, chuyên gia Ngoại Thần Kinh-Tế Bào Gốc. Founder of Huang Healthcare
Đọc tác phẩm “Tiếng hát trong phòng mổ” của anh Sơn làm tôi nhớ lại thời kỳ nội trú ngoại thần kinh tại BV Chợ Rẫy. Đây là tản văn góp nhặt 40 năm hành nghề của anh. Và tôi có may mắn vài năm làm nhân chứng cho điều đó, khi hai anh em cùng làm một khoa.
Năm 2002, Bs nội trú Ngoại thần kinh ĐHYD khi đó có một mình tôi đậu. Thật ra đó là một điều hơi xui xẻo, vì trong ngoại khoa có đồng môn cùng khóa sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, nhất là khi đổi trực với nhau. Bởi lẻ khi tôi muốn đổi với nội trú đàn anh thì trưởng tua của họ không chịu, cho rằng tôi “yếu” hơn, sẽ làm được ít việc hơn và tất nhiên các anh em tour đó phải cực hơn. Ngược lại khi tôi đổi với nội trú đàn em thì tour trực tôi anh em lại phải vất vả hơn. Thế là tôi phải tự xoay xở hết, nhiều khi đuối cũng phải ráng. Thời điểm đó BS nội trú phải trực tour 3 nghĩa là 2 đêm nghỉ, 1 đêm trực cứ thế xoay vòng. Bs nội trú nhường như phải ôm hết tour trực, khám cấp cứu, ca nào rõ quá thì chỉ định mổ luôn, ca nào lưỡng lự thì ôm phim lên trình trưởng tour. Rồi vào mổ, bao quát phòng mổ cho cả tour, thăm lại bệnh mổ, ngán nhất là ghi chép cả đêm để sáng báo cáo giao ban. Tiết mục giao ban thời đó cũng nhiều ám ảnh, căng thẳng, có dịp tôi sẽ kể sau.
Thời tôi nội trú anh Sơn là trưởng tua trực. Anh chọn hẳn phân khoa cột sống chứ không mổ đồng thời sọ não-cột sống như một số BS khác. Khi biết anh Sơn ra tư nhân, tôi cũng khá bất ngờ bởi thời đó không nhiều người dám bước ra vùng an toàn như thế. Tôi không có năng lực đánh giá ở tầm vĩ mô, nhưng tôi mạo muội nghĩ rằng đó là môi trường phải thuộc về anh, để anh thoải mái trong tự do tư tưởng, ý tôi muốn nói trong hành nghề. Tiếng hát trong phòng mổ được nghe từ loa hay phẫu thuật viên (PTV) hát vu vơ lúc mổ cũng không lạ lẫm gì. Nhưng trong tác phẩm này, “Tiếng hát trong phòng mổ” lại là âm thanh chính bệnh nhân của anh Sơn, người đang nằm trên bàn mổ. Đó là một cảm xúc thật đặc biệt mà không phải PTV nào cũng có được. Tiếng hát từ bệnh nhân (do gây tê nên vẫn tỉnh) trong phòng mổ có thể nói lên nhiều điều. Đó là một bệnh nhân đầy lạc quan và bản lĩnh. Tuy nhiên để có được cái cảm giác đó chắc chắn bệnh nhân đã hiểu thật rõ bệnh của mình, an tâm với Bs của mình, tôi đoán vậy. Tiếng hát của bệnh nhân trong hoàn cảnh đó là liều thuốc tinh thần mà chu kỳ bán huỷ của nó sẽ theo suốt cuộc đời PTV. Xin chúc mừng anh Sơn và xin giới thiệu “Tiếng hát trong phòng mổ” đến mọi người!

